Chuyển đến nội dung chính

NHIỀU NĂM NHƯ THẾ ĐÃ TRÔI QUA

 Gần 29 tuổi, tự nhiên nhớ đến trang vlog này và lại mở ra, đọc lại những dòng mà mình viết năm 23,24 tuổi, chợt thấy buồn cười vì lần nào mình viết blog cũng là lúc tâm trạng đang rất tồi tệ. Nơi này như một góc nhỏ của riêng mình, để mình thổ lộ phần yếu đuối và ngốc nghếch nhất.

Mình đã quên chàng trai mà mình từng viết về là ai. Buồn cười nhỉ? Có những lúc cảm thấy như người ta là thế giới và giờ thì mình còn không nhận ra mình đang viết về ai nữa.

Nhiều năm thế đã trôi qua nhưng nỗi buồn những ngày mới vào Sài Gòn, lúc phải chống trọi với sự cô đơn ở vùng đất mới vẫn là nỗi ám ảnh với mình. Dù mình đã từng rời khỏi Sài Gòn với tâm trạng vô cùng tốt đẹp và trở lại đây một lần nữa, dù đã có những lúc mình nhớ Sài Gòn điên lên, dù có những lúc trái tim mình thổn thức vì được nhìn thấy thành phố này lần nữa sau khi từ sân bay trở về, mình phải thú thật rằng mình vẫn rất sợ phải lặp lại nỗi cô đơn và bất lực mà mình từng gặp phải khi vừa đến đây.

Cảm giác đó, hôm nay lại mạnh mẽ dậy lên trong lòng mình khi mình vừa vượt qua cơn ốm sốt suốt 1 tuần. Lần này vẫn là đến bởi công việc không thuận lợi. Mình trở về từ Trung Quốc, 1 năm với nhiều kỷ niệm đẹp đẽ và quên mất sự khắc nghiệt của thành phố này cũng như sự khắc nghiệt của việc trưởng thành, thế rồi áp lực dập xuống mình gần 1 năm nay. Lần này may mắn là mình đã trưởng thành hơn nên mình không trốn chạy nữa mà kiên cường đứng lại cả năm. Sóng chồng sóng, sau những ngày áp lực lại có 1 vài ngày nhẹ nhàng, rồi áp lực lại tuôn ra có lúc làm mình tưởng chừng như sẽ ngộp thở. Nhưng mình chưa ngộp, mình mạnh mẽ hơn thế.

Thành phố này vẫn nhiều thử thách và phũ phàng như thế. 

Nhưng lần này mình trở lại khi đã có sẵn những người bạn sẵn sàng chia sẻ và cưu mang, có người yêu mình luôn động viên. Mình biết rằng nỗi cô đơn lần này chỉ là sự đánh lừa về cảm xúc, mình vẫn có rất nhiều người yêu mình và mong mình tốt hơn mỗi ngày.

Mình hy vọng rằng những ngày giông gió này sẽ sớm trôi qua. Mình rồi sẽ tìm thấy 1 nơi nào đó để tìm lại được đam mê và sắp xếp những con sóng lòng bình lặng lại.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chúng ta đã đi qua những ngày tối tăm đến thế!

Viết từ những ngày cảm thấy bản thân mong manh hơn bao giờ hết ở tuổi 24. Tuần thứ 2 ở Xanh căng như dây đàn, mình còn chả tha thiết chuyện ăn uống. Áp lực đè nặng trĩu vào lồng ngực khiến mình cảm thấy có thể gãy bất cứ lúc nào. 4 tháng từ ngày rời Hà Nội, hơn 3 tháng từ lúc đặt chân vào Sài Gòn và bước đi trên hành trình khó khăn này. Tâm trạng mình cứ như một quả bóng phập phồng chờ chực nổ mỗi ngày. Có những lúc mình ngồi sụp xuống ghế, xuống đất, ngã ra giường mà khóc rấm rứt vì bất lực quá. Tự nhiên cảm thấy bản thân đã quyết định sai khi nhảy việc sang Xanh, nơi mình tưởng sẽ dễ thở nhưng hóa ra lại khó ngang ngửa hoặc thậm chí là hơn nhiều. Giờ lại phải tiếp tục chiến đấu trên hành trình mới, sợ phải bước chân xuống giường và mỗi sáng thức giấc thầm ước bản thân sẽ tan biến đi để không còn phải chịu đựng nỗi đau này. Rồi mình nghĩ về người thầy mình luôn rất trân trọng ở April, anh Kian. Mình tự hỏi bản thân "Anh Kian sẽ làm gì trong trường hợp này" mỗi lần gặp khó. S...

Chuyện đi học

Nhân một ngày thanh mát với đống công việc ngập đầu do trước đó lười biếng trì hoãn, mình xin kể một vài mẩu chuyện về thời đi học cấp 2 của mình. Vì là thời đi học cấp 2 nên mấy chuyện này toàn về việc học hành cả thôi. Chả là hồi cấp 2  mình là một đứa học dốt nhưng lại thích ra vẻ chăm học cơ. Bên cạnh đó thì mình thường có một số cảm hứng bất chợt ví dụ như một lần mình tự nhiên thích học lý. Cái niềm cảm hứng đó đến và đi với tốc độ nhanh như tiền lương bây giờ vậy. Vèo phát 2 ngày thì không thấy tăm hơi đâu nữa. Và vì là cơn bộc phát nên hồi đó tất cả niềm đam mê cho môn lý đáng ra là phải dàn trải cả đời thì được dồn hết vào 2 ngày kia. Mình đi mua một cuốn sách nâng cao về với tham vọng sẽ vào được đội tuyển lý. Nhưng như đã nói từ trước mình vốn là một đứa học ngu nhưng thích ra vẻ chăm học nên khi mua về mới biết đó rốt cuộc chỉ là quyển sách giải bài tập mà giới mộ điệu thường mua về chép và đưa lên khi cô kiểm tra vở. Sau hai ngày, cơn say nắng của mình với môn lý đi ...

6 words stories and may be more than 6 words

Hi, Gần đây mình đọc được về một cách luyện viết khá thú vị là 6 word story. Hình thức truyện 6 chữ này (hình như) khởi nguồn từ Hemingway với câu chuyện nổi tiếng: For sale: Baby shoes, never worn. Thế là mình bắt đầu tìm đọc các câu chuyện thể loại này và tập viết. Hy vọng rằng trong tương lai mình sẽ có thể cho ra đời những câu chuyện thật lay động và phần nào đó khiến bạn phải waooo. À mà có một chút lưu ý nho nhỏ là mình sẽ viết bằng cả tiếng việt và tiếng anh tùy thuộc cái nào nhảy ra khỏi đầu mình trước. Bên cạnh đó, như headline mình cũng có đề cập là "may be more than 6 words" do sẽ có lúc mình viết bằng tiếng việt, sự khác biệt về ngôn ngữ khiến "6 chữ" đôi khi hơi bất khả thi. Tuy nhiên mình sẽ viết trên tinh thần súc tích, cô đọng và touching nhất có thể. Bắt đầu nhé! 1. Sự sống vĩnh hằng. Mất mát vĩnh hằng The eternal life. The eternal loss (Câu chuyện này mình viết dựa trên nỗi đau của nhân vật Trevor trong phim Travelers khi nhớ về ngày vợ ông mất đi,...