Gần 29 tuổi, tự nhiên nhớ đến trang vlog này và lại mở ra, đọc lại những dòng mà mình viết năm 23,24 tuổi, chợt thấy buồn cười vì lần nào mình viết blog cũng là lúc tâm trạng đang rất tồi tệ. Nơi này như một góc nhỏ của riêng mình, để mình thổ lộ phần yếu đuối và ngốc nghếch nhất. Mình đã quên chàng trai mà mình từng viết về là ai. Buồn cười nhỉ? Có những lúc cảm thấy như người ta là thế giới và giờ thì mình còn không nhận ra mình đang viết về ai nữa. Nhiều năm thế đã trôi qua nhưng nỗi buồn những ngày mới vào Sài Gòn, lúc phải chống trọi với sự cô đơn ở vùng đất mới vẫn là nỗi ám ảnh với mình. Dù mình đã từng rời khỏi Sài Gòn với tâm trạng vô cùng tốt đẹp và trở lại đây một lần nữa, dù đã có những lúc mình nhớ Sài Gòn điên lên, dù có những lúc trái tim mình thổn thức vì được nhìn thấy thành phố này lần nữa sau khi từ sân bay trở về, mình phải thú thật rằng mình vẫn rất sợ phải lặp lại nỗi cô đơn và bất lực mà mình từng gặp phải khi vừa đến đây. Cảm giác đó, hôm nay lại mạnh mẽ dậ...
Nếu cuộc đời là một bộ phim, tôi sẽ là kiểu nhân vật phụ bỗng dưng chui ra từ sau tấm rèm đỏ